[Chủ nhân, thỉnh uy ta ăn no!]_Chương 1+2


CHƯƠNG MỘT
Thể loại: Đam mỹ, H văn, HE
Edit: Peasias

Giống như mọi ngày, Chung Húc Phong mơ màng đi ra xe để về nhà, nhưng vừa mở cửa xe thì liền có một người nhào vào lòng ngực hắn ngủ như chết. Hắn không có thói quen đem người lạ về nhà, vì thế liền tìm đến khách sạn sắp xếp cho kẻ kia. Nữ nhân viên khách sạn tò mò nhìn hắn một cách kỳ quái rất lâu, nghĩ rằng Chung Húc Phong có ý đồ không trong sáng, khiến hắn thật muốn đi chỗ khác nhưng tên tiểu quỷ kia lại sống chết túm lấy tay mình mà ngủ. Không có biện pháp, đành phải ngồi xuống ở bên giường, quan sát cậu trai kia, sắc mặt có chút tái nhợt, nhỏ gầy tuy nhiên lại rất tuấn tú, có thể làm say mê rất nhiều nữ sinh, mà còn có cả nam sinh loại đó.
Đang suy nghĩ, thiếu niên đột nhiên tỉnh lại, mở miệng liền nói: ” Ta đói bụng quá, chú có thể hay không cho ta ăn tý gì đó đi a”
Chung Húc Phong có chút tức giận, nghĩ tới hắn chỉ mới có 24 tuổi sao lại có thể bị gọi là ‘chú’, nhìn tới đứa nhỏ khuôn mặt thuần khiết như thiên sứ, còn mắt thì lại mở to chớp chớp nhìn mình, hắn cuối cùng vẫn là cầm điện thoại lên gọi đồ ăn vào.
“Oa! Đồ ăn nhìn ngon thiệt nha, ta tới đây!” Trong một thoáng, Chung Húc Phong nghi ngờ y có phải hay không là do đói mà ngất đi?
“Chú, cám ơn chú nha, ta ăn rất ngon, rất no” cậu trai chùi chùi miệng, bộ dáng rất xinh đẹp, Chung Húc Phong cảm thấy không nên dùng từ như vậy mà hình dung một người con trai nhưng y khiến hắn có cảm giác chỉ có từ ’xinh đẹp’ mới thích hợp để miêu tả y.
“Chú, ta ăn no rồi, đi tắm một cái trước được không?” Chớp đôi mắt to linh hoạt, rất mê người, Chung Húc Phong ở trong lòng lại thầm cảnh cáo chính mình không thể nghĩ bậy bạ.
Một lát sau, cậu trai cả mình nhẵn bóng sáng sủa đi ra, tay cầm khăn tắm lau bọt nước trên tóc, những giọt nước trong suốt chưa khô còn đọng lai trên cơ thể phấn hồng dưới ánh đèn lại càng thêm chợt lóe, Chung Húc Phong cảm thấy được phía dưới của mình cứng lên. . . . .
“Chú, chúng ta có thể bắt đầu rồi” cậu trai vừa nói vừa đi về phía Chung Húc Phong mà dựa vào người y, biểu tình cực kỳ cám dỗ.
“Bắt đầu, bắt đầu cái gì?” Chung Húc Phong nói chuyện có chút thở gấp, thân thể cũng theo bản năng mà lùi về tránh ở phía sau.
“Làm a.” cậu trai cũng lộ ra bộ dáng không hiểu gì, bắt đầu cởi nút áo quần của hắn.
“Cậu có biết cậu đang làm cái gì không?” Chung Húc Phong cảnh cáo mà bắt lấy bàn tay đang không biết an phận kia.
“Đương nhiên biết, chú, chẳng lẽ chú không muốn vậy sao?” Nói xong liền hôn môi Chung Húc Phong, chậm rãi đem đầu lưỡi luồn vào quấy phá, lưỡi của y thực mềm mại cũng thực nóng ướt, Chung Húc Phong chỉ cảm thấy tinh thần điên đảo, tự giác vươn lưỡi ra cuốn lấy y gắng sức mà nút, thật lâu sau hai người mới thở hổn hển yếu đuối mà tách ra, cậu trai liếm đi sợi chỉ bạc bên khóe miệng, mà lời từ trong miệng y nói ra lại làm Chung Húc Phong càng đỏ mặt.
“Chú, ngươi hôn thật hăng hái, đến, chúng ta làm xuống phía dưới đi.” sau đó là một nụ cười quyến rũ, Chung Húc Phong không nhẫn nại được nữa, vươn đầu lưỡi cùng y dây dưa thêm một trận, cậu trai một bên hôn một bên gỡ bỏ quần áo hắn, chỉ chốc lát sau hai người liền trần truồng ở một chỗ mà cuốn lấy nhau. Cậu trai kề người ngậm lấy quả anh đào nhỏ của hắn chậm rãi khiêu khích khiến nó đứng lên, Chung Húc Phong chưa từng chịu qua loại kích thích này, chưa được vài cái liền kêu lên thành tiếng.
“Chú, thực thoải mái phải không, kỹ xảo của ta cũng không tồi nha.” không hiểu vì cái gi khi nghe cậu ta nói kỹ xảo của bản thân không tồi thì Chung Húc Phong có chút khó chịu, nhưng hắn chưa kịp hiểu rõ ràng, y liền ngậm lấy phần đang cứng rắn ở phía trước, dùng sức hút thật mạnh, miệng còn không quên nói những lời khiến người ta thấy thẹn:” Chú, tiểu đệ đệ của chú thiệt lớn, to đến nỗi ta không có cách nào nuốt nó vào ngay lập tức.”
Tay y cũng không nhàn rỗi, vân vê hai quả tiểu cầu phía dưới, lực đạo vừa đủ, Chung Húc Phong lại rên rĩ ra tiếng, hắn nghĩ đây cũng không gọi là xâm phạm cậu ta phải không? Đột nhiên cậu trai đưa toàn bộ vật cứng của hắn nhét vào trong miệng, dùng sức hút, nhìn thấy khuôn mặt của y đỏ ửng, lại nhìn thấy vật cứng của chính mình tại cái miệng nhỏ nhắn ấm áp của cậu ta ra ra vào vào, Chung Húc Phong cảm thấy toàn bộ các tế bào trong cơ thể mình đang kêu gào đòi nổi dậy, sau khi y dùng sức hút xuống một cái, một cỗ nhiệt lưu bắn thẳng vào trong miệng của cậu trai.
Cậu ta một bên ho khan một bên oán giận:” Muốn bắn ra trước nói cho người ta một tiếng chứ, đáng ghét, hại người ta đều sặc cả”  nhưng vẻ mặt một chút cũng không nhìn ra là có phần nào chán ghét, Chung Húc Phong lại cảm thấy chính mình lại vừa cứng lên lần nữa.
Cậu trai không biêt từ khi nào đã đem ra một tuýp thuốc mỡ:”Không trơn một tý thì sẽ có chút đau” nói xong liền đem tuýp thuốc ném cho Chung Húc Phong, còn bản thân thì quỳ trước mặt hắn đem cái mông trắng mịn mềm mại đối diện với ‘Lão Nhị’ đang ngẩng cao đầu của Chung Húc Phong, Chung Húc Phong nhìn đến cái mông trắng nõn trơn bóng kia, lại nhìn đến cái điểm màu hồng nằm chính giữa, đầu nổ ‘Oanh’ một tiếng, khoét một phần thuốc mỡ ở nơi mà cậu ta chỉ đến, vói một đầu ngón tay vào trong cúc hoa mà quấy, tiểu huyệt giống như có ý thức mà gắt gao hút lấy đầu ngón tay của hắn, tiếp theo hắn lại duỗi tay tiếng vào thêm hai lóng, phát hiện ngón tay hắn khi ấn đến một điểm nào đó thì y sẽ kêu lên những tiếng đặc biệt động lòng người. Sau khi hắn luồn vào được ba ngón tay, cậu trai cuối cùng chịu không nổi nữa, đong đưa cái mông ” Chú, tiến vào, mau lên, ta phải. . . . Ta phải, a a . . . . . . ”
Là người ai có thể chịu nổi sự thỉnh cầu nhiệt tình như vậy, Chung Húc Phong chính là thật sự  không kiềm nén được, rút ngón tay ra, động thân một cái liền đi vào, cậu trai kêu thảm thiết một tiếng, Chung Húc Phong bế tắc, hắn không biết phải làm thế nào cho phải, chính bản thân mình cũng rất đau ” Chú thật ngốc, ngươi lại dùng sức lớn như vậy, đâm đến cái mông của người ta đau quá” sau đó y mới một bên điều chỉnh xuống ” Ân, chú có thể động rồi” được sự cho phép, Chung Húc Phong liền điên cuồng vùng lên chuyển động.
“Ân ~~ a. . . . . . . . . A. . . . . . Chú ~ nhanh lên. . . A ~~ chính là chỗ kia. . . Lại dùng sức đâm” cậu trai một bên kêu một bên vuốt mông của Chung Húc Phong, có một chút đau nhưng chính là khi nghe đến tiếng kêu đầy ma lực của y, hắn lại càng ra sức đâm chọc vào bên trong tiểu huyệt, một trận rồi lại một trận khoái cảm đánh úp lại, hắn chưa bao giờ cảm nhận được một cỗ vui sướng đến vậy liền theo một tiếng gầm nhẹ mà thoải mái bắn ra, đồng thời cũng cúi đầu hôn cậu trai, sau đó là nghĩ muốn ôm y ngủ, hắn thật sự mệt mỏi, tiểu yêu tinh này thật hăng hái. Tiểu yêu tinh nằm trong lòng nam nhân vặn vẹo vài cái rồi bất mãn nói ” Chú, ta ăn còn chưa no.”
“Vậy ta kêu người đem đồ ăn lên lần nữa” mới vừa rồi làm kịch liệt như vậy y đói bụng là phải.
“Không phải, ta còn muốn ăn ngươi” nói xong lại còn cắn cái mông của Chung Húc Phong một ngụm, Chung Húc Phong cười lớn, tiểu yêu tinh này rốt cuộc là làm cái gì, chính mình đều đã mệt đến vậy, hắn thế nhưng vẫn còn có thể làm.
“Không tin ngươi nhìn này.”
Cậu trai đem cái mông nhỏ nhắn đưa tới trước mắt của Chung Húc Phong, hắn nhìn tới tiểu huyệt vừa rồi đã làm cho mình đạt được khoái cảm cực hạn đang hé ra hợp lại, phần thịt quyến rũ màu hồng phấn cũng có chút lộ ra bên ngoài, phần tinh lực còn lại của hắn tăng lên ngay lập tức bay đến vị trí nào đó, mắng một câu tiểu yêu tinh, xoay người lại bắt đầu luật động nguyên thủy nhất cũng là cực lạc nhất.
Lúc Chung Húc Phong mở mắt ra cũng đã là giữa trưa, đưa tay hướng qua bên cạnh sờ người đã ở bên mình tối qua thì phát hiện y đã không còn ở đó nữa, nếu toàn thân không đau nhức thì hắn còn hoài nghi xem đó có phải hay không chỉ là một giấc mơ, mà trên đầu giường còn lưu lại một tờ giấy:
” Chú, ngày hôm qua ta thật sự ăn rất no nga, bất quá thể lực của chú có chút không tốt. Còn có ngày hôm qua là lần đầu tiên của ta đó, cho nên ta đem tiền trong ví của chú cầm đi hết, nhưng chú yên tâm, tiền khách sạn ta đều đã thanh toán hết rồi.
Không cần phải nhớ người ta quá nha, ta đói bụng thì sẽ tìm đến chú!”
Chung Húc Phong cầm lấy từ giấy mà run rẩy ” Ngươi tốt nhất là đừng có tìm được ta!!!”
Ta( chắc là chỉ tác giả) ở trong một căn phòng nhỏ rùng mình một cái ••••••

CHƯƠNG HAI

Chung Húc Phong không biết mấy ngày nay hắn bị làm sao, tâm trạng luôn không yên, ngồi ở trên xe nếu nhìn thấy có một thiếu niên nhỏ gầy ven đường thì sẽ lập tức dừng xe lại nhìn theo cho rõ ràng. Cuối cùng hắn cho rằng mình là do không đủ thỏa mãn mới có thể kỳ lạ như thế, vì thế hắn đi tìm phụ nữ để phát tiết, chính là, khi ôm nữ đàn bà, trong óc lại hiện lên nụ cười của tiểu yêu tinh chết dẫm kia, dáng vẻ mị hoặc của y khi đong đưa thắt lưng, mà hắn nghe tiếng rên rỉ của người khác lại chỉ cảm thấy ghê tởm rồi lại càng thêm nhớ nhung tiếng kêu phóng túng không một chút nào giả tạo của tiểu yêu tinh, mỗi khi nghĩ đến đấy thì dục hỏa lại bốc cao đến tận trời, sau đó đem người đang ‘phục vụ’ mình đuổi đi, cuối cùng thì lại chìm đắm trong bộ dáng của tiểu yêu tinh đong đưa cái mông trắng noản để chính mình tự giải quyết.
Càng nghĩ càng tức giận, vì thế hắn thay đổi hết người này đến người khác nhưng một chút phản ứng cũng không có. Giống như hiện tại, quỳ trên mặt đất trước mặt hắn chính là một thiến niên đang ra sức lấy lòng, kỹ thuật của thiếu niên so với tiểu yêu tinh chỉ có hơn chứ không kém, thế nhưng ‘của hắn’ lại không đứng dậy được, ngay tại lúc hắn đang nổi giận đuổi kẻ kia đi thì cửa phòng bị mở ra, hắn lại càng thêm nổi cáu : Ta đã chỉ thị không có ai được phép bước vào! Nhưng vừa mới mở miệng ra, lời chưa kịp nói liền nuốt hết vào bụng.
Tiểu yêu tinh đang đứng ở cửa, nhìn hắn cười thật phóng đãng, mặc trên người là một bộ áo da màu đen, bó sát càng tôn lên những đường cong hoàn hảo trên người của y, trong nháy mắt Chung Húc Phong cảm thấy có một luồng nhiệt nóng truyền xuống, chỗ đó rốt cuộc cũng cương lên. Lúc này tiểu yêu tinh mở miệng nói :
” Chú hình như rất thích mấy cậu trai trẻ đi.” lộ ra một nụ cười như đang xem kịch, còn Chung Húc Phong thì lại cực kỳ khó chịu, hắn bỗng dưng đứng lên, nói : “Cút xéo!”
“Chú ấy kêu ngươi đi kìa” tiểu yêu tinh hướng trong phòng đi vài bước, nũng nịu đối mặt với thiếu niên kia mà nói.
Thiếu niên quỳ trên mặt đất ngẩng đầu lên nhìn Chung Húc Phong, xác định hắn là nói với mình, vừa khóc vừa đấy cửa chạy ra.
Tiểu yêu tinh đổ người lên sô pha, nói ” Chú, ta lại đói bụng nên tới tìm ngươi nè” sau đó còn chỉ xuống phần phía dưới của Chung Húc Phong ” Chú, nơi đó của ngươi thật bẩn, đi gội rửa cho sạch đi”
Chung Húc Phong thật không biết mình là bị con ma nào ám, lại có thể sau khi nghe y nói liền ngoan ngoãn đi vào phòng tắm. Mới tắm được một nửa, cửa lại bị tiểu yêu tinh một thân trần trùng trục mở ra ” Chú thật là chậm nga, người ta chờ không kịp, người ta đói quá” nói xong liền bổ nhào về phía hắn, câu dẫn lưỡi của Chung Húc Phong cùng mình đánh một trận mãnh liệt, dễ dàng đem dục vọng của hắn mới vừa đi xuống chút lại dâng tràn ra hết. Vừa hôn vừa đem người của tiểu yêu tinh áp lên tường, đem cái mông vểnh của y đến gần ‘lão Nhị’, Chung Húc Phong đều đã nhịn vài ngày rồi, thấy cảnh như vậy tự nhiên cũng hóa thành một con sắc lang ngay lập tức, nhắm ngay cúc hoa trước mắt mà mạnh mẽ đâm vào, khi cắm vào hết, tiểu yêu tinh đau đến kêu to ” Ngu ngốc, đã làm vài lần sao chú cũng không biết làm trơn một chút ~”
Chung Húc Phong lúc này cũng chẳng quan tâm xem y có đau hay không mà nâng cái mông y lên chuyển động thật mãnh liệt, tiểu yêu tinh mới đầu còn thống khổ rên rỉ về sau lại biến thành thoải mái la hét. Hai người cứ như vậy mà trong phòng tắm làm một hồi, rồi dùng tư thế tiểu yêu tinh cả người treo trên người Chung Húc Phong, hai chân thì ôm chặt cặp mông của hắn không ngừng dao động,. Chung Húc Phong cứ như vậy mà đi đến phòng làm việc, ngồi trên sô pha, tiểu yêu tinh lại mở hai đùi ra tiếp tục di chuyển lên xuống, vừa động vừa kêu ” Chú thật là lớn quá ~ a ~ chú cũng động đi, ân, chính là như vậy, mau đâm sâu chút nữa ~~” Chung Húc Phong chịu không nổi liền đem tiểu yêu tinh kia đặt trên ghế số pha điên cuồng cắm rút, đem toàn bộ cắm vào rồi lại đem toàn bộ rút ra , mỗi lần đều hung hăng chà đạp cái lỗ nhỏ, tiểu yêu tinh cuối cùng không chịu nổi liền mãnh liệt bắn ra, phía sau huyệt cũng gắt gao co rút lại kẹp chặt Chung Húc Phong khiến hắn cũng không kiềm chế được nữa bắn ra thật mạnh•••
Sau khi hổn hển thở một hồi, tiểu yêu tinh lại vui vẻ cười, cười đến trong lòng Chung Húc Phong cảm thấy thực sợ hãi.
“Chú, mấy ngày này chú cũng không cùng người khác làm phải không, còn có đi tập luyện nữa a”. Hắn là đã tìm người khác cùng làm nha, nhưng khi ôm người khác thì lại chẳng có tư vị gì cả, mà người kia còn nói hắn sức chịu đựng kém nên hắn mỗi ngày đều tập luyện để không bị gián đoạn chuyện tình, mà cũng tại tiểu yêu tinh kia tinh lực thật tốt quá, xem ra mình còn phải luyện tập nhiều nữa để tăng cường sức mạnh.
Chung Húc Phong đang muốn phản bác thì bấy giờ tiếng điện thoại vang lên, hắn thật rất không bình tĩnh mà tiếp chuyện điện thoại.
“Chuyện gì?” vô cùng khó chịu.
“Chủ tịch, hội nghị bắt đầu rồi, ngài khi nào thì đến?” Bên kia điện thoại cẩn thận dò hỏi.
Hắn lúc này mới nhớ tới hội nghị thường kỳ, nghĩ đến bản thân trước giờ luôn đem công việc để hàng đầu thế nhưng nhiều lần vì tiểu yêu tinh mà quên luôn công việc.
“Chú, ngươi phải đi họp sao?”
“Ân, ngươi ở tại đây chờ ta, ta họp xong sẽ ngay lập tức trở về.” Chung Húc Phong có chút buồn bực khi đã quên việc quan trọng đến thế, trước giờ chưa từng xảy chuyện này.
“Không chịu, thật buồn mà, chú, ta còn chưa có ăn no đâu” tay lại duỗi ra về phía cái mông của Chung Húc Phong mà vuốt ” Mông chú thật rất rất mềm nha, người ta thích lắm đó.”
“Nghe lời, ta lập tức quay lại” nói xong liền lập tức cúi đầu hôn y, mặc xong quần áo là đi ra ngay.
Nhân viên khi họp phát hiện chủ tịch của bọn họ cư nhiên lại có vẻ đứng ngồi không yên, còn hay quên công việc đang bàn tới, cuối cùng hắn chấm dứt cuộc họp đầu tiên, tất cả mọi người ngạc nhiên bàn luận vị chủ tịch nổi tiếng bị cuồng công việc của họ hôm nay bị sao vậy?
Chung Húc Phong sau khi tuyên bố tan họp liền chạy thẳng đến văn phòng, kết quả khi mở cửa ra thì tiểu yêu tinh đã đi rồi, hắn thật ỉu xìu ngồi trên ghế, nhìn đến tờ giấy được để lại trên bàn
” Chú:
Thật là nhàm chán quá nga, ta đi trước đây, buổi tối sẽ tới tìm chú, nhớ rõ rửa sạch để đón tiếp ta nha, tiền lần trước ta dùng hết rồi, mượn ví tiền của ngươi một chút nga,
Nhớ rõ đó, buổi tối gặp!”
Cầm tờ giấy Chung Húc Phong lại một lần nữa run rẩy ” Lại đây! Ta chờ gặp ngươi!”
Đám nhân viên cầm giấy tờ đứng trước cửa định đi vào cũng một trận run rẩy : Khó trách mấy ngày nay tâm trạng của chủ tịch thật thất thường a, hóa ra là do áp lực tinh thần!
Ta(chỉ tác giả) trong căn phòng lớn đánh rùng mình một cái ••••••

HOÀN CHƯƠNG 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s