[Chủ nhân, thỉnh uy ta ăn no!]_Chương 7+8


CHƯƠNG BẢY
Thể loại: Đam mỹ, H văn, HE
Edit: Peasias

Chung Húc Phong ba ngày nay quả thực rất không được, ba ngày này hắn chỉ có xem văn kiện, ăn, ngủ cùng làm, tinh lực của bé thỏ nhỏ quả thực không phải là tốt bình thường, bản thân hắn mệt đến một ngón tay còn không giơ lên được, y thế nhưng vẫn còn sinh long hoạt hổ (mạnh như rồng như hổ).
Càng giận hơn là chính mình tuy đã mệt đến không động đậy được, nhưng chỉ cần tiểu yêu tinh kia cười quyến rũ một chút, ngón tay ngoắc một cái hắn liền như bị câu mất hồn mà ngoan ngoãn dựa vào giường đưa mông đến trước mắt y (tác giả: ta cũng không biết được đó là do hiệu quả cùa thuốc hay là Chung Húc Phong đã được dạy dỗ quá tốt = = )
Ba cái ngày này, hắn đã đem tất cả các tư thế học được đến thuần thục, mà bé thỏ tím lại toàn chọn những tư thế thật khó thực hiện. Giống như hiện tại, hắn vừa dùng miệng của bé thỏ tím mà ăn cơm nước xong, phía dưới lại kêu gào cứng lên.
Tiểu yêu tinh còn rất thông cảm cho hắn, làm cho hắn nằm trên giường còn y thì ghé người liếm dương vật của hắn, đồng thời đem của mình cắm vào trong miệng Chung Húc Phong, đong đưa cái mông ra ra vào vào, hắn không cần phải xuất ra miếng lực nào, nhưng như vậy thì lại cảm thấy mình thật giống một con sói vô dụng. Tuy nhiên, cảm giác này lại thật thoải mái, không nhịn được một lát sau đã kêu gào đòi bắn ra.
Đang đắm chìm trong khoái cảm, tiểu yêu tinh đột nhiên dừng lại, y ngẩng đầu lên nhìn TV đến thất thần, này vẫn là lần đầu tiên y đối với tiết mục ngoài a phiến cảm thấy có hứng thú. Ngừng một chút, tiểu yêu tinh lại bắt đầu hút, thật dùng sức mà ăn, không được vài cái Chung Húc Phong liền vứt bỏ vũ khí đầu hàng. Tiểu yêu tinh trở mình một cái.
“Chủ nhân, bé thỏ tím mệt mỏi quá, xin chủ nhân cho bé thỏ tím ngủ trước rồi lại phục vụ chủ nhân” Chung Húc Phong dở khóc dở cười, như thế là ai phục vụ ai a!!
Tiểu yêu tinh thật sự mệt mỏi, nằm một cái liền ngủ, Chung Húc Phong cũng khác gì mấy, một hồi sau cũng nặng nề ngủ.
Lúc tỉnh dậy đã là buổi sáng ngày hôm sau, ăn qua bữa sáng xong cũng nên đến công ty nhìn xem.
“Chủ nhân, sớm quay về một chút nga, bé thỏ nhỏ còn muốn ngài đó.” nói xong lại thi triển thêm một trận đại hôn, đem Chung Húc Phong hôn đến đầu óc choáng váng, hôn xong hắn lập tức rời đi nếu không hôm nay sẽ không thể đi làm.
Chờ Chung Húc Phong rời đi, bé thỏ tím tìm đến một bộ đồ bó màu đen mặc vào, không giống như bình thường toát ra vẻ xinh đẹp quyến rũ mà chỉ có thể dùng một chữ để hình dung ———————–cực kỳ lãnh “khốc”. Nhìn gương tà tà cười, bé thỏ nhỏ vừa lòng bước ra khỏi cửa.
Chung Húc Phong bốn ngày không đến công ty nên tích lũy rất nhiều văn kiện, dù có vội đến đâu thì đến khuya mới có thể về nhà được.
Nghĩ thầm chắc chắn bé thỏ tím chờ không nổi để làm một vài việc tình dục, nhưng là khi vừa đi vào phòng thì thấy bé thỏ tím đang ngủ. Chung Húc Phong không biết nên là nhẹ nhàng thở ra hay là thất vọng, bất quá rất ít khi thấy được khuôn mặt say ngủ của bé thỏ tím, cũng được thượng đế tạo hình giống nhau, nghĩ lại có chút quen mắt, ngẫm lại chuyện đó không có khả năng. Bé thỏ tím lúc ngủ say hoàn toàn không có vẻ quyến rũ như bình thường mà rất hồn nhiên, Chung Húc Phong nhìn đến có chút ngây người, cuối cùng hôn nhẹ một cái trên mặt y, nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.
Chung Húc Phong xuống lầu đi vào phòng khách, phát hiện trên bàn đã có điểm tâm được chuẩn bị thật tốt, hắn thỏa mãn nở nụ cười, mở TV vừa xem tin tức vừa ăn.
Chung Húc Phong nhớ rõ tin tức ngày hôm qua là bàn về hai tổ chức xã hội đen hùng mạnh phía Đông và phía Tây sống chết đấu với nhau đến cả hai bên đều thiệt hại vài người, không nghĩ tới tin tưc hôm nay lại biến thành tổ chức ở phía Nam chính thức bị nhét vào tổ chức phía Đông, trở thành thủ hạ của bang phái này.Đột nhiên có một ý niệm xuất hiện trong Chung Húc Phong, hắn lắc lắc đầu, điều đó như thế nào có thể. Bé thỏ tím như thế nào cũng chỉ là một bé thỏ tím. Cười cười tự giễu, tắt TV rồi đi tắm rửa sạch sẽ một chút, cuối cùng là trở về phòng ôm bé thỏ tím ngủ thật an ổn.
Chung Húc Phong đã thật lâu không có ngủ ngon như vậy, nếu không phải bé thỏ tím hiện tại không nằm trên người hắn, hắn sẽ còn ngủ ngon hơn nữa
“Chủ nhân cuối cùng cũng tỉnh, ngày hôm qua ngài không uy người ta nha, bé thỏ tím hiện tại thật đói.” trải qua mấy ngày nay Chung Húc Phong thấy càng ngày bản thân càng đi xuống, hoặc là ăn đến thân thể không chịu nổi, hoặc là công tác bị đình trệ, tóm lại vấn đề là phải sắp xếp ổn thỏa cho bé thỏ tím.
“Bé thỏ tím, ngươi không cần đến trường sao?” Chung Húc Phong nghiêm túc hỏi.
“Không cần, bé thỏ tím chán ghét đến trường.” miệng tuy nói nhưng tay cũng không dừng lại, cầm dương vật đã ngóc đầu cao cao của Chung Húc Phong chà xát lên xuống.
“Kia, ngươi cũng không thể nào ở trong nhà hoài được.” Chung Húc Phong có chút không thở nổi.
“Vậy bé thỏ nhỏ muốn đóng vai nhân vật chính trong tổ chức một bang hội đi” ngón tay chạm tới mặt sau của người kia “A –” Chung Húc Phong kinh hô.
Lúc vừa rồi Chung Húc Phong chảy ra chất lỏng khiến bé thỏ tím dễ dàng sát nhập một lúc ba ngón tay
“Chủ nhân, ngươi hút ta thật chặt nga ~ thả lỏng một chút, ta muốn đi vào” sau đó rút ngón tay ra, Chung Húc Phong cảm thấy phía sau một trận trống rỗng, bé thỏ nhỏ ngay lập tức đâm thật mạnh đi vào, rất nhanh liền di chuyển.
“Chủ nhân, thoải mái không?” bé thỏ tím ngừng lại
“A. . . . . . Ân ~~ thoải mái ~ nơi đó còn muốn” Chung Húc Phong không biết phải cho y đáp án thế nào thì y mới vừa lòng chịu dừng lại tra tấn
“Chủ nhân bên trong nóng quá nga, hút người ta thật chặt , bé thỏ tím cũng rất thoải mái ~ ân ~” trở mình Chung Húc Phong lại, rồi dùng toàn sức đâm vào.
“Qúa sâu. . . . . quá sâu~~~ không được ~ a a a. . . . .” sau đó Chung Húc Phong bắn ra một dòng chất lỏng•••
Bé thỏ tím tựa hồ là bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc cũng theo mà bắn ra, Chung Húc Phong theo thói quen co rút lại mặt sau đem chất dịch gắt gao hút vào, bé thỏ tím thích thú vuốt ve mông của Chung Húc Phong •••
“Chủ nhân, ta phát hiện ngươi ngày càng đáng yêu nga” cao trào qua đi, bé thỏ tím ghé vào nằm trên ngực, tay thì không ngừng nắn bóp mông hắn.
“Bé thỏ tím, đi tắm một chút, cùng đi đến công ty” nói xong đứng dậy ôm bé thỏ tím đi vào phòng tắm (chỉ có lúc này hắn mới cảm thấy mình có một chút khí khái nam nhi)
Ở phòng tắm lại làm thêm một lần, bé thỏ tím mới ngoan ngoãn mặc quần áo rồi chủ tớ (?) hai người vui vẻ đi đến công ty
Hôm nay công ty Chung Húc Phong lại nổi lên lời bàn tán thế này
“Cậu bé bên người chủ tịch thật đáng yêu quá nga”
“Nhưng. . . . sẽ không phải là tiểu tình nhân của chủ tịch đi?”
“Chẳng lẽ Chủ tịch mấy hôm trước nghỉ không đi làm là đều ở bên cạnh bồi cậu ta?”
“Không nghĩ tới chủ tịch sung mãn như vậy”
“Phải, phải a”

•••••••••••••

Chung Húc Phong thật phiền lòng, bọn họ đúng là dùng ba ngày toàn để ‘làm’, nhưng mà cái người sung mãn kia không phải là hắn, mà chính là con thỏ nhìn thật mềm mỏng kia a.

CHƯƠNG TÁM

Nhàm chán a! Thật nhàm chán a! Nhàm chán quá đi! Cực kỳ nhàm chán a! Siêu cấp nhàm chán a! Qúa nhàm chán a!. . . . . . . . . . . .
Đem từ nhàm chán ra niệm mấy trăm lần cuối cùng Chung Húc Phong cũng họp xong hội nghị thường kỳ đi trở về văn phòng. Bé thỏ tím liền bám vào quần của hắn.
“Chủ nhân, bé thỏ tím nhàm chán quá nga, cho tiểu đệ đệ của chủ nhân bồi người ta đi” chưa dứt lời là đã đem dương vật của Chung Húc Phong ra liếm lên.
“Bé thỏ tím ngoan, ta còn có vài văn kiện cần phải phê” Chung Húc Phong cố gắng tránh thoát
“Vậy chủ nhân cứ phê văn kiện đi, bé thỏ tím không quấy rầy” miệng là nói như thế, nhưng lại từ phía sau cởi quần của hắn ra, đem tay vói vào trong miệng của Chung Húc Phong, Chung Húc Phong cũng thuận theo mà liếm ngón tay y, chờ các ngón tay dính đầy nước bọt, bé thỏ tím mới rút tay ra, chuyển hướng xuống khai thác tiểu hoa cúc của hắn, một lát sau nhân lúc Chung Húc Phong đang thỏa mái đến mức không còn biết trên văn kiện viết cái gì, bé thỏ tím từ phía sau chậm rãi sáp nhập •••
Quả thật đúng là không có làm phiền đến Chung Húc Phong phê văn kiện  nhưng đó là trường hợp  hắn có thể cầm lên cây bút trong khi tay đều run rẩy.
Đang lúc bé thỏ tím cùng mông Chung Húc Phong đang quan hệ mật thiết, cửa bị đẩy ra, người mới bước vào cằm thiếu chút nữa rơi xuống mặt đất —————— ông, Chung Lương Phong, nổi tiếng dạy con giỏi, thế mà đứa con trước mặt vậy mà dám cùng một người đàn ông khác làm ra cái chuyện này, càng làm cho ông chịu không nổi chính là con mình lại là mặt dưới. Chung tiên sinh hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ•••
“Chủ nhân, ông kia là ai a, rất không lễ phép nga”
“Ba của ta” Chung Húc Phong mặt trắng bệch, vì cái gì hôm nay cố tình mang bé thỏ tím tới công ty thì đụng trúng lão ba chứ.
“Húc Phong, ngươi nói cho ta biết rõ ràng xem đây là chuyện gì!” Lão nhân câu đầu tiên sau khi tỉnh dậy là trách cứ.
“Ba, ngươi nghe ta nói” Chung Húc Phong đổ mồ hôi, giờ thì phải bắt đầu từ đâu đây
“Ông à, là như thế này nga, chủ nhân đã dùng tiền mua ta, cho nên ta phụ trách làm cho chủ nhân vui vẻ.” bé thỏ tím nói như chuyện đó là đương nhiên
“Làm cho nó vui vẻ!!” Lão nhân run rẩy.
“Đúng vậy, chủ nhân thích nhất bé thỏ tím làm như vậy” còn bày ra nụ cười sáng lạn, không nhìn mọi chuyện to tác như lão nhân nghĩ.
“Húc Phong, lập tức đem y đuổi đi, ta không muốn nhìn thấy y!” Lão nhân tức giận đến chịu không nổi
“Không cần!”
“Không được!”
Hai người đồng thanh nói.
“Được! Tốt lắm! Trưởng thành rồi, biết cãi lời lão tử!”
“Ba, xin ngài đầu tiên bớt giận, bé thỏ nhỏ kỳ thực cũng rất đáng thương” Chung Húc Phong vội vàng xoa dịu.
“Đáng thương, tốt lắm, ta thương cảm y, ngươi cho y tiền rồi đuổi đi đi!” lão nhân nhương bộ đến vậy cũng là nghĩ cho đứa con của mình
“Không được! Lão ba, chuyện này ta không thể đáp ứng ngươi” Lão nhân lại muốn ngất đi thôi
“Lão ba, bé thỏ tím có rất nhiều ưu điểm đó”
“Lão ba, ta tin tưởng ngươi và y tiếp xúc nhiều thì chắc chắn sẽ hiểu cho y”
••••••••••••
Cuối cùng sau khi Chung Húc Phong tận tình khuyên bảo, lão nhân mới đồng ý đến biệt thự của hắn, mượn danh quan sát chính là luôn tìm cơ hội đá bé thỏ tím đi.
“Ba, đồ ăn bé thỏ tím nấu có hợp khẩu vị của ba không?”
“So với đầu bếp trong nhà còn kém nhiều lắm” vẻ mặt bất mãn.
“Tuy rằng ngươi là cha của chủ nhân, nhưng nói đồ ăn ta làm không thể ăn cũng thật là không thể tha thứ nga.” bé thỏ tím nói xong liền đem đồ ăn trước mặt lão nhân dọn sạch hết.
Chung Húc Phong thực nóng nảy, hắn thật vất vả tranh thủ  một cơ hội cho lão cha có cái nhìn khác về con thỏ nhỏ kia, thế mà y lại không biết tận dụng thời cơ mà còn đem nó lấy lửa đốt đi.
Chạy lại lấy những món ăn trên tay bé thỏ tím đem qua bàn ăn “Ba, ngươi đừng tức giận nha, bé thỏ tím là cùng ba nói giỡn thôi mà ” một bên lại cầu bé thỏ tím nhượng lão ba mình một chút, giờ ăn cơm hôm nay làm Chung Húc Phong bận tối mày tối mặt.
“Ta đi tắm trước một cái.” Chung Húc Phong cho tới bây giờ cũng chưa có lần nào ăn cơm mà mệt mỏi đến vậy, cả người đểu chảy đầy mồ hôi.
“Chủ nhân, bé thỏ tím cũng đi” hưng phấn hưng phấn ~~~
“Không được! Mang hoa quả lại đây!”
Lão già chết tiệt! Bất mãn mà đi lấy trái cây.
“Chủ nhân, tăm xong rồi? Bé thỏ tím uy ngươi trái cây này” ngồi vào trên đùi Chung Húc Phong, hướng thẳng về phía lão nhân mắt đang mở to như mắt cá.
Bản chất của việc uy uy (đút đút) trái cây dần dần bị biến đổi, ngang nhiên ở trước mặt lão nhân mà bắt đầu hôn, Chung Húc Phong lúc đầu còn có những phản kháng tiêu cực, nhưng khi bé thỏ tím bắt đầu cởi áo ngủ của hắn, mở miệng ngậm tiểu anh đào trước ngực mà mút cắn thì hắn chỉ còn có thể phát ra những tiếng hít thở trầm thấp “Ân. . . Bên trái ~~”  sau đó lại tự nhiên quên luôn sự tồn tại của lão nhân mà yêu cầu nhiều hơn.
Bé thỏ tím đem quần của Chung Húc Phong đẩy qua một bên, cầm lấy dương vật của hắn mà bắt đầu chà xát lên xuống, lão nhân chịu không nổi, chính là hai kẻ kia còn đang ở trong lòng cơn khoái cảm hoàn toàn không để ý gì đến ông. Thắt lưng của Chung Húc Phong đã bắt đầu vặn vẹo mà tay bé thỏ tím vẫn còn đang bao trùm lấy dương vật của hắn mà chơi đùa “Tiến vào, ta phải ~ a ~~”  Chung Húc Phong chịu không nổi, càng không ngừng đòi hỏi, thậm chí còn bắt đầu tự cởi quần áo của mình, lão nhân nhìn đến bộ dạng dâm đãng của con trai nghẹn thở một cái liền té xỉu. Trước khi té xỉu còn vươn một tay hướng về phía thằng con, chỉ tiếc Chung Húc Phong đã quá chìm đắm trong mộng đẹp rồi  •••
“Chủ nhân, lão nhân hình như hôn mê” bé thỏ tím vẫn là không đành lòng bèn lên tiếng. Chung Húc Phong lúc này tỉnh táo lại, mặc quần áo vào.
Chung Húc Phong vô cùng sốt ruột, lông mày lão ba co rút thoạt nhìn trông rất khổ sở, đều là lỗi của hắn.
“Chủ nhân, người nên kêu xe cứu thương đi.” bé thỏ tím phân phó công việc cho hắn, sau lại dùng tay ấn ấn ngực, lưng của lão nhân giống như mát xa, lông mày của ông mới bắt đầu giãn ra.
Một lát sau, xe cứu thương đến chở ông đến bệnh viện. Thầy thuốc nói lúc đó đã hoàn hảo làm một bài thuận khí cho ông nếu không lúc đưa đến bệnh viện thì đã quá muộn.
Lão nhân hiện tại là ở bệnh viện, cự tuyệt ra về, trái tim yếu ớt  không thể trải qua một cuộc tàn phá nào nữa. Chung Húc Phong cùng bé thỏ tím ngày nào cũng đến thăm ông. Lão nhân cũng không dám làm khó . . . . .. . .bé thỏ nhỏ, sợ y lại ở trước mặt người khác làm ra chuyện, ông đã tìm thấy con đường sống trong cõi chết, không muốn quay về địa ngục nữa.
HOÀN CHƯƠNG 8
Kết luận: Ai dính tới cái cặp này cũng đều không thoát khỏi số phận nằm một chỗ lòng đầy đau đớn.

4 thoughts on “[Chủ nhân, thỉnh uy ta ăn no!]_Chương 7+8

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s