NHŨ DƯƠNG_HOÀN


TỰA: NHŨ DƯƠNG-乳羊
TÁC GIẢ: VƯU LỊ CÔNG CHÚA
THỂ LOẠI: ĐAM MỸ, ĐOẢN VĂN,’PETSHOP OF HORRORS’ ĐỒNG NHÂN, H VĂN, SẢN NHŨ, 3P, HE
EDIT: PEASIAS

PHẦN MỞ ĐẦU
“Tần tiên sinh, sủng vật nhũ dương (cừu có sữa) mà các ngài đặt hàng đã được đưa đến.” Áo dài tơ lụa tinh mỹ hoa lệ, khuôn mặt phương đông đẹp đẽ tuấn mĩ, những ngón tay thon dài cùng với bộ móng màu tím được trau chuốt chỉ vào một cái thùng vuông lớn nằm ở phía xa.
“A, Bá tước D, món hàng ba năm trước chúng tôi đặt hàng đã lâu đến muốn quên. Sao tới hôm nay ngài mới đưa tới a?” Trong đại sảnh hoa lệ, một thanh niên tóc ngắn đầy sức sống hỏi.
“Không có biện pháp. Ba năm trước tôi đi tập họp sủng vật mà hai anh em Tần gia các ngài ham muốn, trải qua hơn hai năm rưỡi tìm kiếm mới tìm được nguyên hình của loài sủng vật đó. Nửa năm qua làm giải phẫu cải tạo, khiến cho con cừu nhỏ đáng yêu được các vị đặc biệt yêu cầu có khả năng cho sữa, còn có dạy dỗ bộ phận đó một chút nữa. Tôn chỉ phục vụ của cửa hàng chúng tôi là: nhất định phải bán ra loại sủng vật tốt nhất, quyết định không làm cho khách hàng thất vọng.” Bá tước D không cúi đầu cất giọng nói.
“Tốt lắm, cho chúng tôi xem hàng đi.” Nam tử mặc áo hở ngực ngồi trên ghế dựa nói.
Mở nắp chiếc thùng lớn ra, chỉ thấy một thiếu niên chừng 15, 16 tuổi mặc áo ngủ màu xanh nhạt, cuộn tròn người nằm bên trong cái rương được phủ kín hoa hồng, ngủ say sưa. Mái tóc bạch kim mượt mà, làm da trắng nõn, khuôn mặt tinh xảo, giống như một thiên sứ khiến người ta không đành lòng làm tổn thương.
“Ân. Đích thật là khẩu vị của hai anh em chúng tôi. Dáng người cùng khuôn mặt đều rất hoàn mỹ. Bất quá, nhìn qua tựa hồ quá mức nhu thuận, không đủ quyến rũ a.” Cậu trai tóc ngắn vuốt cằm, khẽ nhíu mày.
Bá tước D hơi hơi kéo khóe miệng, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nói: “Xin tin tưởng đánh giá chuyên nghiệp của tôi. Căn cứ vào các tư liệu tôi sưu tập được, đây chính là loại hình hai vị tiên sinh thích, không phải độc xà yêu mị (rắn độc lẳng lơ?) mà là cừu con ngoan ngoãn.”
“Nga, chúng tôi đương nhiên tin tưởng năng lực chuyên nghiệp của Bá tước. Bằng không chúng tôi cũng sẽ không chi ra một số tiền lớn như vậy để đặt hàng từ ngài. Tốt lắm, Lôi.” Nam tử tóc dài  vỗ vỗ vai của người tóc ngắn, ” Ăn hàng mặn nhiều rồi, nếm thử một chút thức ăn trong sạch  cũng là một lựa chọn không tồi.”
“Đã biết, ca ca.” Người được gọi là Lôi, từ trong ví tiền lấy ra tờ chi phiếu, viết nhanh một vài ký tự, rồi ký tên lên ———- Tần Dĩ Lôi, đưa cho Bá tước D:”Bá tước, đây là phần tiền còn lại của món hàng chúng tôi đã đặt.”
“Cám ơn hai vị đã chiếu cố.” Bá tước D tao nhã khom người, nhận lấy chi phiếu, không thèm liếc mắt nhìn qua, bỏ vào bên trong áo, lại từ đó đem ra một tờ giấy, ” Như vậy, xin mới hai vị đến ký tên lên tờ hợp đồng này. Một, Không được đem sủng vật của phòng thí nghiệm giao cho người khác nuôi nấng sử dụng; Hai, không được ác ý tàn phá thân thể của sủng vật; Ba, phải định kỳ đem sủng vật về phóng thí nghiệm kiểm tra sức khỏe, đảm bảo cho tinh thần và thể xác của sủng vật khỏe mạnh.”
“Chúng tôi hiểu, Bá tước D, ngươi đối với sủng vật bán ra thật là quan tâm rất đầy đủ.” Nam tử tóc dài quơ bút máy, ở trên tờ hợp đồng ký ba chữ như rồng bay phượng múa——–Tần Khả Phong. (hai anh em người Phong người Lôi = = )
“Đây là sách thuyết minh về sủng vật, xin hãy đọc thật cẩn thận. Cái này có thể trợ giúp chủ nhân và sủng vật hiểu nhau hơn.” Bá tươc D đem ra một cuốn vở khá mỏng.
“Thanh Mộc Dương Nãi, 17 tuổi, nơi tìm được: cô nhi viện thành phố S. . . . . .” Tần Khả Phong mở sách thuyết minh ra, tựa vào người Tần Dĩ Lôi, trở mình đọc.
“Đúng rồi, để làm hợp đồng bán mình của Dương Nãi, ta đã trên danh nghĩa của hai vị cấp cho cô nhi viện thành phố S kia 1000 vạn USD. . . .” Bá tước D ‘bỗng nhiên’ nhớ tới nói.
“Đươc rồi, Bá tước.” Tần Khả Phong lấy ra tờ chi phiếu, không chút do dự ghi lên những con số, ” Đã chi cho ngài một số tiền lớn như vật để tìm sủng vật này, nhiêu đây chẳng là gì cả. Bất quá. . . . ” Tần Khả Phong nheo mắt nhìn Bá tước D, dừng một chút rồi nói: “Bá tước ngài cũng thật là biết cách làm giàu a. . . . .”
Bá tước D nhận chi phiếu, hơi cười cười :” Phòng thí nghiệm của chúng tôi còn bán đủ loại dụng cụ đồng bộ cùng thuốc dùng cho sủng vật, có thể xúc tiến hoạt động trao đổi tình thú của chủ nhân và sủng vật, đây là mục lục sản phẩm của chúng tôi, có lẽ Tần tiên sinh có hứng thú mua tiếp?”
“Ha ha ha ha, Bá tước D, thực sự là thua ngài rồi.” Tần Dĩ Lôi cười ha hả, cầm lấy mục lục sản phẩm, hưng trí bừng bừng lật xem.
“Chẳng lẽ Bá tước D không cho chúng tôi dùng thử hàng một chút sao? Dù sao chúng tôi cũng là khách hàng có đầu tư không ít nha.” Tần Khả Phong mỉm cười nói.
” Tần tiên sinh thật biết cách làm ăn. Tôi đây sẽ cho hai vị dùng thử.” Bá tước D đem ra một cái khuyên nhỏ màu đen, ” Cái này cùng với khuyên đeo dương vật bình thường khác nhau, đồ vật này của chúng tôi đeo vào rất thoải mái, hơn nữa tuyệt đối sẽ không làm tổn thương tới chức năng của sủng vật.”
“Tốt lắm. Bá tước D, mau làm cho bé cừu tỉnh dậy đi. Chúng ta phải xem hàng!” Tần Dĩ Lôi lấy ngón tay gõ gõ thùng lớn nói.
“Không thành vấn đề.” Bá tước D đem ra một lọ thuốc hít, đặt ở trước mũi của Thanh Mộc Nãi Dương nhẹ nhàng đưa qua lại,” Nhưng tôi phải nhắc nhở hai vị, phòng thí nghiệm của chúng tôi chỉ dùng dụng cụ lúc cậu ấy đang ở trạng thái hôn mê để cải tạo chức năng đầu vú. Đối việc hoan ái, bé cừu con này hoàn toàn là một tờ giấy trắng. Hy vọng hai vị có thể quý trọng cậy ấy, khiến cậu ấy có lần đầu tiên thật tốt đẹp.”
“Yên tâm đi, Bá tước, hai anh em chúng ta sẽ hảo hảo yêu thương em ấy.” Tần Dĩ Lôi  hướng Tần Khả Phong trừng mắt, xấu xa cười, cúi người xuống ôm lấy Thanh Mộc Dương Nãi, đi về phía phòng ngủ. . . . . . .
Hết phần mở đầu
.
.
.

PHẦN CAO TRÀO

Cao trào

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Luyện viết đoạn văn thuần H, không có tình tiết gì, tính cách nhân vật được thể hiện qua H.

Không thích xin tha thứ cho ta!

Dưới tác dụng của giải dược, Dương Nãi từ từ tỉnh dậy, ánh mắt mông lung, ẩn ẩn nhìn thấy hai bóng người cao lớn. Trong đó có một người đang bế mình. Cái ôm ấp ấm áp thoải mái, khác biệt với sự lạnh lùng của Bá tước D cùng nhóm người làm thí nghiệm, sự ấm cúng dễ chịu khiến người ta càng muốn tiếp tục ngủ. Nhưng là mộng đẹp không được cho phép kéo dài.
“Bé cừu nhỏ, tỉnh tỉnh.” Tần Dĩ Lôi dùng ngón tay thô ráp đè đè hai má phấn nộn của Dương Nãi, làm cho hai cánh môi đáng thương màu anh đào đầy đặn bị biến thành hình dạng một cái loa nhỏ. Nhìn thấy khuôn mặt vật nhỏ bé đang mơ mơ hồ hồ kia bị mình chà đạp, đong đưa qua lại, Tần Dĩ Lôi vừa lòng gật gật đầu,” Đúng là một đứa nhỏ đáng yêu xinh xắn. Không biết bộ phận kia làm việc như thế nào.” Dứt lời, bàn tay to liền theo một đường từ cổ của Dương Nãi kéo xuống dưới.
“Cứ như một con khỉ đang nóng vội vậy.” Tần Khả Phong bắt lấy tay Tần Dĩ Lôi, trừng mắt nhìn hắn liếc một cái, “Dù sao cũng nên làm cho đứa nhỏ hoàn toàn thanh tỉnh đã, để nó nhận rõ mặt chủ nhân rồi hẳn làm!” Y lấy một chiếc khăn lông ướt từ đầu giường, đem Dương Nãi ôm vào ngực, hết sức dịu dàng chà lau khắp khuôn mặt nhỏ nhắn.
Khăn mặt lạnh như băng, hương bạc hà thơm mát, người cũng thật ôn nhu. Dương nãi chậm rãi mở mắt, lông mi dày như cánh quạt chớp chớp, mở ra đôi mắt to ngập nước đen láy. Thấy rõ ràng, một nam tử tuấn mĩ tóc dài đến vai, mắt cười dịu dàng sát mặt mình. Mà cả bản thân mình, lại bị vây trong lòng ngực của người đó.
Người tóc dài đẹp trai buông khăn mặt xuống, ngón tay thon dài đưa lên vuốt đôi môi của cậu, thanh âm dễ nghe vang lên: “Bé cừu nhỏ, ta gọi là Phong, người kia là Lôi, về sau, em chính là sủng vật của chúng ta, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.”
Dương Nãi theo ánh mắt Tần Khả Phong nhìn qua, một người bộ dạng giống Tần Khả Phong như đúc ngồi ở bên giường, tựa tiếu phi tiếu nhìn mình. Bất quá, đầu người kia tóc ngắn ngắn, có vẻ hoạt bát nhưng cũng thật đẹp trai. (hai đứa nó là anh em sinh đôi ~ tớ mún twincest)
Tần Dĩ Lôi bất mãn đưa tay nâng cằm Dương Nãi lên, không kiên nhẫn nói:”Nghe được không? Nhìn ta ngây ngốc đến vậy để làm chi?!”
“Nghe, nghe được. Chủ nhân. . . . . ” Dương Nãi phục hồi lại tinh thần, nhớ tới thân phận của chính mình, sợ hãi nhẹ giọng nói.
“Cục cưng ngoan quá.” Tần Khả Phong tán thưởng vuốt mái tóc màu bạch kim của Dương Nãi, cúi người xuống bên tai cậu thổi một hơi, “Chúng ta sẽ hảo hảo yêu thương em. . . . .”
“Ân. . . . .” Vành tai mẫn cảm tiếp nhận được hơi thở khiêu khích của Tần Khả Phong, Dương Nãi không tự chủ rên rỉ thành tiếng.
Tần Dĩ Lôi cúi đầu nở nụ cười :”Đúng là một con vật nhỏ mẫn cảm.”
Tần Dĩ Lôi tách hai chân của Dương Nãi ra, đối mặt mà đè xuống. Cái hôn ướt át, bá đạo trên đôi môi mềm mại, đầu lưỡi linh hoạt đầy khí lực mở ra hàm răng tinh xảo, tiến quân thần tốc tìm khoang miệng của cậu, tóm lấy đầu lưỡi đáng yêu kia, không ngừng dây dưa, khẽ cắn, mút vào.
Hai tay Tần Dĩ Lôi cũng không ngừng xâm nhập vào trong chiếc áo ngủ thùng thình, men theo hình dáng đầu vú, chậm chạp khiêu khích bóp nhẹ gần trước ngực cậu. Lại cố tình không chạm tới đầu vú mẫn cảm chỉ vì một cái hôn sâu mà đã đứng thẳng lên.
Tần Khả Phong cũng không nhàn rỗi, y ôm sau lưng Dương Nãi, răng trắng gặm cắn cái lỗ tai tinh tế của cừu con, khi cắn đến vành tai, y đem đầu lưỡi vói vào trong dò xét, cẩn thận liếm viền ngoài nho nhỏ, thật chậm rãi mà cắn như thể đó là một món ăn ngon hiếm có, liên tục giày vò. Hai tay của y cách áo ngủ hơi mỏng như có như không vuốt ve phần đùi trong bị mở ra của Dương Nãi.
“Ân. . . . . . .Ách. . . . . . .” Dương Nãi chưa hiểu sự đời, chưa tưng chịu qua kích thích như thế, miệng còn bị Tần Dĩ Lôi ngăn chặn, phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, yết hầu hít thở không thông trở thành tiếng nức nở. Thân thể nóng quá, ngục thật trướng thật ngứa, phần thân dưới thật khó chịu. Nước mắt của cậu không biết từ lúc nào đã chảy ra khỏi hốc mắt.
“Không phải đâu. . . . .” Cảm thấy được phần dưới bụng có vật cứng chạm vào, Tần Dĩ Lôi rốt cuộc cũng hôn xong, hắn giật mình nhìn thấy một cái lều nhỏ ở phần phía dưới của  Dương Nãi, buồn cười vạch vạt áo ngủ cừu con đang mặc ra, nhìn thấy một cây nấm nhỏ phấn nộn mười phần tức giận đứng thẳng.
“Bé cừu con này thật quá nhạy cảm.” Tần Khả Phong cầm lấy vật thể màu hồng phấn đứng thẳng kia, cực kỳ có kỷ xảo mà luật động lên xuống, Tần Dĩ Lôi cũng lanh lợi hoạt động năm ngón tay chà đạp chung quanh vật thể hình nấm của Dương Nãi. Thẳng cho đến khi cái lỗ nhỏ đáng thương không ngừng chảy ra ‘nước mắt’.
“Ách. . . . . . Ách. . . . . . A! A ~” không tới một hồi, trong nỗ lực kiềm chế tiếng rên rỉ, Dương Nãi thoải mái nghênh đón lần đầu tiên phát tiết.
Tần Khả Phong lấy qua khăn mặt, lau sạch sẽ chất lỏng dính ở hạ thân Dương Nãi, nhíu nhíu mày: ” Lôi, bé cừu con quá mẫn cảm, chúng ta chưa bắt đầu em ấy đã tiết ra rồi. Xem ra phải dùng tốt đồ vật kia thôi.”
Tần Dĩ Lôi hiểu rõ liền gật gật đầu, từ ngăn kéo phía đầu giường đem ra cái khuyên màu đen. Cầm lấy phần hạ thân vừa qua phát  tiết nên mềm nhũn của Dương Nãi, chậm rãi đeo cái khuyên (vòng) lên phần gốc. Cuối cùng, hắn còn nghịch ngợm búng vào đầu nấm màu hồng phấn trơn bóng ẩm ướt, cười nói:”Được rồi, có cái này bé sẽ không sớm ‘tinh tẫn nhân vong’ nữa. Chúng ta có thể hảo hảo chơi đùa.”
“Thả lỏng chút nào, bảo bối.” Tần Khả Phong như trấn an mà vuốt ve bụng của Dương Nãi, rồi tới đùi, đầu lưỡi liếm đi những giọt lệ mà bé đã rơi xuống cón đính trên hàng lông mi xinh đẹp, hôn đến cái mũi xinh xắn, nhẹ nhàng luồn vào trong miệng cậu. Khác với Tần Dĩ Lôi đầy nhiệt tình, đầu lưỡi y như có sinh mệnh mà nhẹ nhàng câu dẫn đầu lưỡi cậu, buông tha, tóm lấy, đùa bỡn.
Hạ thân vừa phát tiết qua được buông tha trong chốc lát, Tần Khả Phong dịu dàng hôn làm cho hô hấp Dương Nãi có phần dịu xuống, cổ họng phát ra vài tiếng rên rỉ mềm nhẹ, ngoan ngoãn nhận lấy trò chơi bằng đầu lưỡi kia của Tần Khả Phong.
Phía trước, Tần Dĩ Lôi đã muốn gấp rút cởi đi cái áo ngủ bé mặc. Áo ngủ dọc theo bả vai chảy xuống, để lộ ra phần da thịt trắng noãn, xương quai xanh đầy khêu gợi. Nhưng những phần đó, không phải là trọng điểm thu hút sự chú ý của hắn.
Ánh mắt Tần Khả Phong, thật lâu dừng ở trên phần ngực trắng nõn xinh đẹp của Dương Nãi. Bộ ngực không cao ngất giống nữ nhân, cũng không giống những thiếu niên gầy yếu bộ ngực cứng nhắc. Bộ ngực của cậu, căng tròn nhưng không nhô cao, núm vú khéo léo thẳng đứng ở dưới ánh sáng có chút trong suốt sáng bóng, quầng vú màu hồng nhạt cùng núm vú màu anh đào kích thích tầm mắt của Tần Dĩ Lôi vô cùng. (khó edit quá ><~ người ta edit đam mỹ mà, phải search google về cấu tạo của bộ ngực mới mò ra mấy thuật ngữ này đó *khóc*)
Vừa quỳ vừa chậm rãi xoa bộ ngực của Dương Nãi. Xúc cảm tốt lắm. Làn da nhẵn nhụi, bầu vú đầy đủ, tựa hồ như cách một làn da mỏng, hương sữa tươi thơm ngon tỏa ra tràn đầy. Hai tay Tần Dĩ Lôi, một trái một phải xoa nắn vú Dương Nãi. Nhìn thấy bé bắt đầu rên rỉ một cách dồn dập, vật thể hồng phấn cũng từ từ cương lên, hạ phúc Tần Dĩ Lôi hừng hực cứng dậy.
Tần Khả Phong rốt cuộc cũng buông tha cho đôi môi sưng đỏ của Dương Nãi, tiếp tục nụ hôn dịu dàng đến chết người trên cổ cậu, nhìn Tần Dĩ Lôi đùa bỡn với bộ ngực bé. Tần Khả Phong mỉm cười, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mơn trớn nụ hoa hồng phấn đứng thẳng trước ngực cừu con.
Vuốt ve như có như không. Không đủ, thật muốn. Muốn có gì đó hung hăng xoa nắn khoảng giữa ngực của mình. Dương Nãi cố gắng đem bộ ngực hướng về phía trước như muốn đuổi theo những ngón tay của Tần Khả Phong.
“Ca, biện pháp của anh cũng thật hay. Xem em nè. . . . .” Tấn Dĩ Lôi đem miệng mình bao trùm lên khoảng giữa ngực Dương Nãi, mạnh mẽ mút vào, hung hăn cọ sát cắn nhéo. Hai tay hắn cũng không ngừng nghỉ đè nắn nhào nặn bộ ngực căng tròn.
“A. . . .A. . . . . .” Từ đầu vú truyền đến những xúc cảm mãnh liệt, ngực thật căng, hai chân dang rộng toát lên đầy ham muốn, nhưng không thể phóng thích, Dương Nãi nghẹn ngào rên rỉ. Định thông qua tiếng rên rỉ uyển chuyển mà cầu xin làm cảm động tới hai anh em em đang ác ý trêu đùa.
Hai đầu lưỡi ướt át nóng bỏng ở trước ngực chuyển động, bốn bàn tay thô ráp vuốt ve bầu vú. Đầu ngực, đầu ngực cũng muốn bị chà đạp, muốn được mút chất lỏng từ bên trong ra. “Ách. . . . .A. . . . . . .” Dương Nãi phát ra tiếng khóc nức nở, khó nhịn mà vặn vẹo thân thể, mong cho đầu vú được an ủi. Thế nhưng lại bị hai anh em xấu xa kia né tránh.
“Bé cừu nhỏ, sao vậy? Không thoải mái sao?” Tần Khả Phong cắn cắn cái cổ cậu, nhẹ nhàng kéo phần lông thưa thớt dưới nách bé cừu con, ” Cảm giác rất thoải mái phải không?”
“Phải. . .. . . . . Phải. . . . . . . A. . . .. . . . ” Khuôn mặt cậu đỏ bừng, chảy xuống một hàng lệ trong suốt.
“Muốn cái gì? Em không nói ra, chúng ta sẽ không biết đâu.” Tần Dĩ Lôi dùng đầu lưỡi đùa dai, núm vú của cậu rất nhanh liền càng cương lên.
“A! A. .. . . . .. ” Trong nháy máy lúc đầu vú bị liếm, nửa thân dưới của Dương Nãi không kiềm chế được nữa mà run rẩy, thêm một lần nữa đạt tới cao trào mà không thể phóng thích.
“Cầu, van cầu. . . . . . . . A! A. . . . . . . ” Tiếng rên rỉ như tan thành những mảnh nhỏ. Chỉ hy vọng hạ thể được giải phóng, hy vọng đầu vú càng bị đùa bỡn nhiều nữa.
“Cầu ta làm gì?” Hai tay Tần Khả Phong sờ lên trên đùi cậu, vuốt ve hoa cúc nhỏ đang khép chặt giữa hai cánh mông trắng noản. Móng tay lướt qua háng, chậm rãi chuyển động vòng quanh hoa cúc xinh đẹp tuyệt trần phía sau Dương Nãi.
“Chạm, chạm chạm vào em. . . . . .A. . . . .. ” Khoái cảm trong cơ thể nóng hừng hực, nhưng vẫn chưa đủ, Dương Nãi chịu không được, rụt rè cầu xin, “Đầu vú. . . . .chạm. . .chạm vào. . . . . .”
Hài lòng khi nghe được lời khẩn nài, Tần Dĩ Lôi không chút do dự dâng lên đôi môi hữu lực cùng khoang miệng nóng rực mà bao trùm lên núm vú bên ngực trái Dương Nãi.
“A! A. . . . .” Tần Khả Phong nhân cơ hội đó mà đem ngón tay dính đầy dâm dịch của Dương Nãi đâm vào hoa cúc đã bị mát xa đến thoải mái thả lỏng.
Đầu vú non mềm mẫn cảm bên trái bị chiếc lưỡi của Tần Dĩ Lôi bao bọc, dùng sức mút vào, không ngừng chuyển động. Đầu vú cứng rắn e lệ hưởng thụ sự âu yếm của người kia mà bắt đầu tràn ra chất lỏng màu trắng ngà, cuồn cuộn không ngừng đều bị Tần Dĩ Lôi hút vào trong miệng, nuốt xuống.
Dương Nãi thỏa mãn rên rỉ, thở hổn hển, túy ý để Tần Khả Phong ở bên trong tiểu huyệt mình không ngừng gia tăng số lượng các ngón tay. Đầu vú bên trái thật thoải mái. Nhưng, chậm đã, đầu vú bên phải do không được an ủi nên đã bắt đầu sinh ra cảm giác sốt ruột chưa từng có.
“Bên phải. . . . . . A. . . . . . Chủ nhân. . . . . . Phong chủ nhân. . . . . .” Ánh mắt Dương Nãi ướt át, như một con chó nhỏ mà nhìn Tần Khả Phong. Tần Khả Phong động cũng không động, một bên kiên nhẫn khai phá hoa cúc của cậu, một bên dịu dàng nhưng cũng đầy tàn nhẫn nhìn chăm chú vào đầu vú bên phải màu hồng đang sưng tấy của cừu con.
“Muốn sao?”Tần Khả Phong đem ngón tay lướt nhẹ qua đầu vú sưng tấy kia làm cho nó như muốn co rút vì khoái cảm.
“Đến, nâng mông cưng lên, đem cây bổng lớn của ta vào trong bông cúc nhỏ nào.” Tần Khả Phong đem cây bổng nóng cứng để ra khỏi quần, vật cứng cứng đặt trong đùi Dương Nãi chà chà.
“Ca, anh thật gian xảo.” Tần Dĩ Lôi sau một hồi hút sữa tươi đến thỏa mãn mới lưu luyến đem miệng tạm thời rời đầu vú của cừu con, không nhàn rỗi liền chỉ trích anh mình.
“Ngươi là người đầu tiên nhấm nháp bé cừu con Dương Nãi không phải sao. Vậy tiểu hoa cúc này anh khai phá là chuyện rất công bằng đi.” Tần Khả Phong dùng ngón tay ấn vào điểm mẫn cảm nổi lên bên trong Dương Nãi, xoa nắn vài cái rồi lại nhanh chóng rút ra.
“A! Không. . . . . . .” Đầu vú trái bị Tần Dĩ Lôi rời đi, phía sau đình lại truyền đến những trận khoái cảm như điên giật rồi còn có cảm giác hư không khi ngón tay rút ra, ngọc trụ run rẩy chảy ra một ít chất lỏng, cao trào bị kiềm chế giống như địa ngục, vô cùng khó chịu.
Vật nhỏ khóc nghẹn, hoạt động thân thể, đem đầu dựa vào bả vai người phía trước là Tần Dĩ Lôi, cố gắng vểnh cao mông, làm cho hoa cúc nhỏ đầy hấp dẫn đang co lại hướng về phía Tần Khả Phong.
Tần Khả Phong cũng không tiếp tục đùa giỡn vật nhỏ đáng thương kia nữa, y cầm lấy hai phiến mông tuyết trắng, nhắm ngay tiểu huyệt, đâm một cái tới cùng, nhận lấy Dương Nãi một lần nữa hét chói tai. Thật sự là như vừa chặt vừa mềm như tơ lụa vậy, rất thoải mái a. Tần Khả Phong thở dài một tiếng, đem Dương Nãi ngồi vào trong ngực của mình, chậm rãi đi chuyển hướng về trước.
Tần Dĩ Lôi không phục ‘hừ’ một tiếng, cúi người xuống, đem ngọc trụ của Dương Nãi cùng dục vọng phấn chấn của mình nắm trong tay, ma sát. Nhìn vật nhỏ kia thất thần rên rỉ, Tần Dĩ Lôi hảo tâm đem cái khuyên đen đã làm cho ngọc trụ từ màu phấn hồng vì nhẫn nhịn không bắn tinh mà trở thành màu đỏ thẫm ở phần gốc cởi bỏ ra.
“A~~~a~~” Khoái cảm mãnh liệt hướng về phần thân dưới, nước mật bị giam cầm lâu từ trụ thể (vật thể hình trụ) trào ra, Dương Nãi mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ tà mị của Tần Dĩ Lôi, rồi một ánh sáng trắng lóe lên trước mắt, cảm giác cực lạc như trên thiêng đàng làm tế bào toàn thân thể run rẩy trong hưng phấn.
“Ân!” Khi Dương Nãi thất thần xuất tinh, Tần Khả Phong cảm thấy dục vọng của mình bị cái miệng nhỏ nhắn ấm áp hút thật chặt, không thể đè nén được ngửa đầu gầm nhẹ, thế nhưng vẫn không khống chế được mà đem dục vọng mãnh liệt phát tiết ở phía sâu trong dũng đạo bé cừu con.
“Cáp, ca. Bộ dáng cao trào của anh thật mê người nha.” (hint??!!) Tần Dĩ Lôi cười, hắn phẩy nhẹ mái tóc dài của Tần Khả Phong, ở cái miệng đỏ ửng đang thở dốc của y hôn xuống một cái. (KYAAAAAAAAAaaaaaaaaaaa ~ đúng thật rồi)
Tần Khả Phong đẩy đầu Tần Dĩ Lôi ra: “Xú tiểu tử, ngươi cố ý phải không ?!”
“Hì hì, em chỉ là muốn làm cho anh trai yêu dấu của em sớm một chút hưởng thụ cao trào thôi mà.” Tần Dĩ Lôi làm bộ vô tội nhún nhún vai.
“Hừ!” Tần Khả Phong trừng mắt liếc vào phần hạ thể đang giương lên cao cao của Tần Dĩ Lôi, y đem dục vọng hơi hơi mềm nhũn từ tiều huyệt Dương Nãi rút ra. Y làm cho bé gối đầu lên cánh tay phải của mình, để bé nằm thẳng trên chiếc giường lớn, tay trái đem chân trái thon dài trắng muốt của bé nâng lên cao, tư thế này khiến miệng bông hoa cúc còn đang hé hé hợp hợp lộ ra trước mặt Tần Dĩ Lôi :”Tốt lắm, tặng cho em này. Nhanh lên, đừng để sủng vật nhỏ của chúng ta chờ đến sốt ruột.”
“Không thành vấn đề. Bé cừu con, để bảo bối dài cứng của ta đem đến cho em hưởng thụ cực lạc nhất nha!” Tần Dĩ Lôi đem cái khuyên đen một lần nữa mang vào gốc ngọc hành của Dương Nãi, mạnh mẽ đem hạ thân mình tiến lên, nhằm thẳng dũng đạo mẫn cảm trước mặt mà đâm sâu vào.
“A~” còn đang trong dư vị cao trào chưa kịp lấy lại tinh thần, Dương Nãi lại bị xỏ xuyên thật sâu.
Tần Khả Phong cúi đầu, mút quả anh đào nhỏ đang đứng thẳng trước ngực Dương Nãi, kỷ xảo muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu chậm rãi, khi thì dùng mặt lưỡi thô ráp chà qua lại đầu vú, khi thì dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn kéo. Đôi môi hữu lực mút mút, đột nhiên hút một cái thật mạnh, ‘ba’ một tiếng lại làm cho đầu vú run rẩy bắn ra sữa. (cứ như đang edit hentai í )
Ngón tay dài như ngọc của Tần Khả Phong không ngừng yêu thương nụ hoa bên kia. Nặn kéo, buông ra, giày vò, đè xuống, làm cho bé đáng thương cứ thất thần rên rỉ đến thét chói tai. Thẳng cho đến khi Tần Dĩ Lôi cũng cúi đầu xuất ra, huynh đệ hai người bọn họ mỗi người một bên vú, cơ khát mút vào thưởng thức. . . . . .
Đêm đã khuya, yêu thương tràn ngập, huynh đệ Tần gia cùng sủng vật chỉ vừa bắt đầu trò chơi. Âm thanh tựa như khóc thét, tựa như rên rỉ thống khổ, có lúc lại thật ngọt ngào, vang vọng thật lâu trong phòng ngủ đầy hoa lệ này.

Hết phần cao trào
.
.
.

PHẦN KẾT THÚC

Thời gian tựa như ngừng lại, ban ngày hay ban đêm  không thể xác định được. Toàn thân, nhất là bộ phận sinh dục dường như trở nên vô cùng mẫn cảm, ở dưới thân hai người không biết mệt mỏi kia mà uyển chuyển rên rỉ.
Không biết qua bao lâu, Thanh Mộc Dương Nãi còn chìm trong cơn mơ màng bị hai anh em Tần gia đặt vào bồn tắm mang theo hương bạc hà nhàn nhạt thoải mái, bàn tay to linh hoạt không ngừng vuốt ve cơ thể khiến cậu càng muốn chìm vào giấc ngủ. Nhưng cho dù là rửa mặt trong phòng tắm, Dương Nãi cũng bị đùa bỡn đến không nhịn được mà bắn tinh, cuối cùng, trong dư vị của những lần đạt cao trào thật vất vả, cậu mới được phép ngủ mê mệt.
Vừa tỉnh lại, đã là buổi tối ngày hôm sau, Dương Nãi vô cùng biết ơn khi mình vẫn được nằm ngủ trên giường lớn mềm mại, được làm vệ sinh sạch sẽ, toàn thân tuy mềm nhũn nhưng thật sự rất sảng khoái. Cậu dụi dụi đôi mắt còn mơ hồ, ngọ nguậy chống tay một cách vô lực để ngồi lên. Trên người vẫn như trước mặc chiếc áo ngủ màu lam, chiếc giường rộng hơn ba thước hoàn toàn trống rỗng, cả căn phòng lớn thế mà một bóng người cũng không có. Cuộc tình ái điên cuồng kia như thể chỉ là một hồi mộng xuân.
Nhưng đó không phải là mộng, Dương Nãi thấy được trên đầu giường có một cái đèn ngủ thủy tinh nho nhỏ, trên đó hiện lên một hàng chữ to: ” Bé cừu con, tỉnh rồi sao? Có đói bụng không? Cứ kéo cái chuông, sẽ có người đưa đồ ăn đến cho cưng — Yêu cưng ~ Chủ nhân Phong và Lôi.”
Yêu sao? Dương Nãi vươn tay ra, lại gống như sợ bị điện giật, run rẩy sờ soạng chữ “Yêu” kia. Chạm vào bộ ngực, có chút sưng, đầu vú tựa như cảm nhận được đầu lưỡi thô ráp không biết thỏa mãn mút vào liên tục của hai anh em Tần gia, Dương Nãi thấy được trên mặt mình nóng lên, lắc lắc đầu, cậu thẹn thùng đi xuống giường chạy vào trong toilet rửa mặt.
Ở phòng ăn, Phúc bá (quản gia) sau một hồi chờ đợi, cũng nghe được tiếng chuông trong phòng ngủ của chủ nhân, nhanh chóng mang bữa tối đặc biệt được chế biến đầy đủ chất dinh dưỡng mà lúc sáng các thiếu gia giao cho từ từ lên trên lầu. Là loại người gì ni? Lại có thể được ở trong phòng ngủ của các thiếu gia nghỉ ngơi. Trước đây tất cả những người mà thiếu gia đem về, xong việc rồi đều bị đưa đến phòng khách hết a.
Phúc bá ôm lòng tò mò, bộ dáng vẫn như trước cẩn thận tỉ mỉ, ông bình tĩnh gõ vào cửa phòng ngủ “Mời….vào…..” Âm thanh đáp lại thật nhỏ và đầy rụt rè, Phúc bá mở cửa phòng ra.
Một thiếu niên quần áo chỉnh tề ngồi ngay ngắn trên giường, thấy có người vào, nhút nhát đứng lên, hơi hơi cúi người xuống :” Xin. . . .chào. . . ”
“Buổi tối tốt lành, tiểu thiếu gia.” Sắc mặt Phúc bá từ bình tĩnh trở nên lễ phép, ông đem xe đồ ăn để cạnh song cửa sổ rồi dọn đồ ăn ra bàn tròn, kéo ghế dựa ra: “Mời cậu đến bên này dùng cơm.”
Phúc bá lặng lẽ đánh giá Thanh Mộc Dương Nãi, nhìn cậu cúi mí đầu tóc bạch kim, ánh mắt cũng không dám nâng lên, ngồi trên ghế chậm rãi nhai nuốt nhẹ nhàng, xinh xắn lịch sự dùng đồ ăn, không biết vì cái gì, Phúc bá bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh chú cừu con đứng giữa cánh đồng xanh mướt thong thả ăn cỏ. Một đứa nhỏ thật ngoan ngoãn, khác hẳn với đám MB (money boys = trai bao) diêm dúa lẳng lơ trước kia, các thiếu gia chắc là đã dành phần cư xử tốt đẹp hiếm hoi của mình với cậu đi, Phúc bá vui mừng nghĩ.
“Tôi. . . . . . ăn no. . . . . . . .” Âm thanh nói chuyện của Dương Nãi đánh gảy suy nghĩ của Phúc bá.
“Nhưng các thiếu gia có nói, thân thể tiểu thiếu gia rất yếu ớt, bữa tối ngài phải ăn hết mới có thể phục hồi thể lực.” Phúc bá dựa theo lời phân phó của các chủ nhân mà nói.
Khuôn mặt Dương Nãi đỏ rực lên, cúi thấp đầu, cắn cắn môi:”Nhưng. . . . .tôi thật sự ăn không vô.”
“Kia. . . . Tiểu thiếu gia cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi đi xuống trước, có cái gì cần phân phó xin ngài cứ kéo chuông.” Phúc bá thu dọn bàn ăn, khom người rời khỏi căn phòng.
Dương Nãi ở trong phòng ngủ rộng thênh đi lại vài vòng, dựa vào tấm  màn cửa sổ bằng lụa rũ dài xuống nhìn ra bên ngoài : Không biết chủ nhân buổi tối có trở về không? Bộ ngực một ngày không được mút có điểm trướng trướng, Dương Nãi cầm một cuốn sách trên giá nhìn nhìn, vẫn là không ai trở về. Có lẽ đêm nay sẽ không ai trở về. Cậu thả cuốn sách xuống, đánh răng tắm rửa, có chút thấp thỏm nằm ở một góc nhỏ trên chiếc giường lớn. Các chủ nhân thích mình sao? Vừa lòng mình sao? Không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều nữa, vận động kịch liệt mạnh mẽ ngày hôm qua khiến cậu rất nhanh lại tiến vào mộng đẹp.
Sáng sớm ngày hôm sau, thời điểm Dương Nãi tỉnh lại, đập vào mắt chính là khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Khả Phong. Phát hiện bản thân đang nằm trong lòng của y, Dương Nãi lập tức tỉnh táo lại, có chút thẹn thùng, nhỏ giọng sợ sệt kêu lên:”Phong chủ nhân. . . . . Sáng, buổi sáng tốt lành. . . .  .”
“Nga? Bé cừu con tỉnh ngủ rồi?” Tần Dĩ Lôi từ trong phòng tắm đi tới chỗ cậu, véo véo hai má Dương Nãi :”Nghỉ ngơi thế nào?”
“Thực, tốt lắm. . . . . ” cậu ngoan ngoãn trả lời.
“Nhưng. . . . . .Bữa tối đặc biệt đầy dinh dưỡng đêm qua chúng ta chuẩn bị cho em, em không có ăn hết nha.” Tần Khả Phong cúi đầu hôn lên đôi mi dày rậm của Dương Nãi, âm thanh mang theo chút bất mãn.
“Em. . . . . ” Dương Nãi không biết phải phản ứng như thế nào.
Tần Dĩ Lôi hơi hơi cười:” Bé cừu không ngoan a, chủ nhân phải trừng phạt em oh.” Nói xong liền tuột cái áo kimono trên người cậu, lộ ra bộ ngực tuyết trắng no đủ. “Ha hả, cả ngày không có thưởng thức sữa tươi của em, thật sự là rất nhớ a.”
Tần Khả Phong ngồi cạnh bên gõ một cái lên đầu cậu em:”Nóng vội cái gì. Dây thừng đâu?”
“Ở trong này.” Tần Dĩ Lôi lấy ra dây thừng mua từ chỗ Bá tước D, thủ pháp nhanh gọn xuyên qua hai đùi cậu, theo hai háng kéo lên trên, cuối cùng dừng ở bầu vú căng tròn thắt hai cái nút. Như vậy, bộ ngực mẫn cảm của Dương Nãi bị dây thừng quấn quanh, đặc biệt là hai núm vú, bị nút buộc thô ráp của sợi dây thừng dán sát vào, động một chút liền ma sát đến hai núm vú.
“Ân. . . .  .” Tần Khả Phong lôi kéo sợi dây thừng, kiểm tra độ chặt của sợi dây, sự ma sát đầy tê dại khiến Dương Nãi nhịn không được rên rỉ ra tiếng, “Tốt lắm, bé cừu nhỏ, chúng ta mang em ra bên ngoài nhà hàng ăn theo món ăn Nhật Bản nhé.” Tần Khả Phong đeo chiếc khuyên màu đen vào dương vật còn đang mềm nhũn cho bé cừu, vừa lòng kéo áo kimono của bé mặc đàng hòang lại, hàm ý bảo Tần Dĩ lôi đem bé dậy ra khỏi phòng.
Ở trong chiếc xe được trang bị màn che đầy đủ, Tần Dĩ Lôi ôm ngang người Dương Nãi, không lãng phí chút thời gian nào mà cuốn lấy chiếc lưỡi trong khuôn miệng nhỏ nhắn của bé cừu, phát huy kỹ thuật hôn môi cao siêu, mà Tần Khả Phong thì ngồi một bên, vừa thưởng thức cổ tay trắng noản của bé vừa lật xem văn kiện.Thời gian đi đường trôi qua rất nhanh, chiếc xe xa hoa có màn che cuối cùng cũng dừng lại trước cửa một nhà hàng.
Tần Khả Phong đeo đôi guốc gỗ lên chân Dương Nãi :”Bảo bối, đến đây nào. Em phải tự đi xuống dưới đường oh.”
Dương Nãi thật vất vả mới giải phóng được khuôn miệng bị Tần Dĩ Lôi gây sức ép, khuôn mặt đỏ ửng, hơi thở hổn hển, đôi môi có chút sưng đỏ nhìn phá lệ quyến rũ vô cùng. Hạ thân vì nụ hôn điêu luyện mà ngẩng đầu, cậu đành phải hơi cúi mình, hai tay kéo kéo vạt áo rộng thùng thình che lại phần thân dưới, bước ra khỏi xe.
“A. . . . ” Vừa mới bước được một bước, Dương Nãi liền nhịn không nổi  kêu lên thành tiếng, lảo đảo một cái, nếu không có Tần Khả Phong hảo tâm đỡ dậy, không khéo cậu đã bổ nhào ra trên mặt đất. Chưa sẵn sàng cho cảm giác tê dại trước ngực, bởi vì đi đường khẽ động đến sợi dây thừng, nút thắt thô ráp tra tấn ma sát hai quả anh đào nhỏ, phần thân dưới bị đeo bộ khuyên đen do thê lại càng trở nên cứng rắn.
“Chủ, chủ nhân. . . . . .” Dương Nãi ngẩng đâu, ánh mắt ngập nước đáng thương hề hề nhìn Tần Khả Phong. Tần Khả Phong thế nhưng chỉ mỉm cười, Dương Nãi lại nhìn sang phía Tần Dĩ Lôi.(ẻm dùng mỹ nhân kế ;])
“Không được nga, bé cừu nhỏ. Nơi này là chốn công cộng a. Em sẽ không muốn chúng ta ta ôm em đi vào sương phòng đấy chứ? Đến, đi nhanh chút, ta hảo muốn uống sữa tươi của bé cừu oh.” Tần Dĩ Lôi khóe miệng cong lên, nhẹ nhàng ở bên lỗ tai Dương nãi nói thầm, vẻ mặt hào hứng khi xem kịch vui hiện lên rõ ràng.
Dương Nãi cắn cắn môi, chậm rãi bước đi từng bước. Bộ ngực do cả ngày chưa được mút sữa tươi nay đã tích trữ rất nhiều chất lỏng, vốn dĩ đã rất mẫn cảm, giờ còn chịu thêm kích thích như điện giật; hạ thể do sự quá nhạy cảm của bộ ngực mà cương lên, mỗi một bước chân chính là một loại tra tấn.
“A, quý khách, ngài có sao không? Ngài đi được chứ?” Vị tiểu thư hướng dẫn trong nhà hàng hảo tâm hỏi vị khách trẻ tuổi xinh đẹp mặt ửng hồng, đi lại tập tễnh được hai vị khách đẹp trai bên cạnh nâng đi.
“Không có việc gì.  Bé cừu nhỏ của ta, đến sương phòng nhanh nào. Ngoan, kiên trì thêm một chút nữa.” Tần Khả Phong nét mặt tươi cười thổi thổi khí bên tai Dương Nãi. Trêu cợt bé cừu con mẫn cảm thật là chuyện rất thú vị a.
“A ~~” thật vất vả mới đi tới được sương phòng, Dương Nãi ôm ngực, mệt mỏi vô lực ngồi ở giường nhỏ được trang bị trong phòng, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.
“Đến, cho ta xem bé nhỏ đáng thương của chúng ta một cái.” Tần Dĩ Lôi đóng cửa phòng lại, cởi phần thân trên của Dương Nãi ra, hài lòng nhìn thấy hai núm vú màu hồng phấn bị tra tấn đến cứng rắn đứng thẳng lên, hai bầu vú căng tròn như hai con thỏ trắng nhỏ chực chờ nhảy ra phía trước, theo sự thở dốc của Dương Nãi mà phập phồng đầy dụ dỗ.
Lúc trên bàn đã bày nhiều món ăn tinh xảo, Tần Dĩ Lôi tháo hai nút thắt trước ngực cậu ra, hai ngón tay kẹp lấy quả anh đào nhỏ kéo kéo, làm cho Dương Nãi đau đớn đến tê dại. Sau đó hắn  múc một muỗng đầy trứng cá muối, đồ ăn để thật nhiều trên hai quả anh đào nhỏ. Cúi đầu cắn lên đầu vú bên trái của cừu con, vội vã mút vào, sữa tươi đã sớm ứ đầy trong bầu vú vui vẻ trào ra mãnh liệt.
“Ân. . . . Ân. . . . . . ” Đầu vú truyền đến những khoái cảm tê dại, Dương Nãi không nhịn được bật ra tiếng rên rỉ. Ngực không tự giác hướng về phía trước, khát vọng được đối đãi thật thô lỗ. Đầu vú bên phải chịu cảnh cô đơn đứng thẳng lên, Dương Nãi đành phải cầu cứu Tần Khả Phong đang ôm ấp mình.
“Ân, ta không muốn ăn cái này đâu.” Tần Khả Phong cầm  đôi đũa gỗ gạt đi trứng cá muối nằm trên đầu vú, khiến cho bé cừu đáng thương càng ra sức rên rỉ, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mi như cánh quạt ẩn nhẫn lóe lên những giọt nước lấp lánh.
Tần Khả Phong tựa hồ thích phương thức dùng đũa chơi đùa tra tấn, hưng trí bừng bừng chà đạp núm vú nổi lên nho nhỏ trước ngực cậu, nhìn thấy đầu vú nhỏ chịu đủ giày vò tư đôi đũa dài, trơn bóng nở dần ra, kéo ra rồi đàn hồi về, thật sự là một trò chơi thú vị a.
Đùa bỡn một trận thật đã, Tần Khả Phong mới buông đũa gỗ ra, đem mù tạc xoa đầy lên đầu vú bên phải của Dương Nãi, cầm lấy miếng sushi dính dính, bỏ vào trong miệng:”Ân, sushi mang theo mùi hương trầm của mù tạc, ăn thật ngon.”
Tần Dĩ Lôi liếm hết trứng cá muối xong, cầm lấy khối đá trên bàn, chơi đùa với đầu vú bên trái bị chà đạp đến sưng đỏ lên, chơi đùa thật lâu, đụng chạm một chút, rồi rời đi, vòng quanh đầu vú xoay tròn chơi trò trốn tìm.
Bên trái là khối băng lạnh giá, bên phải là mù tạc lửa nóng, Dương Nãi cảm thấy các tế bào cảm giác đều tập trung ở hai bầu vú. Cảm giác lạnh như băng bởi vì sức nóng của cơ thể mà càng trở nên lạnh lẽo; cảm giác nóng bỏng nghĩ đến sự lạnh lẽo mà càng thêm lạnh. Bé cừu nhỏ đáng thương lầm bầm ừ ừ a a rên rỉ không dứt, thân mình uốn éo muốn tránh đi hai tầng tra tấn này. Bất đắc dĩ sau lưng lại bị Tần Khả Phong gắt gao ôm lấy, nửa điểm cũng không thể trốn tránh.
“Chủ nhân. . .  .Chủ nhân. . .  .Cầu người. . .  . .Làm cho, làm cho em bắn. . . .  .” Âm thanh cầu xin quyến rũ động lòng người, đôi mắt to đen láy ướt sũng, cái miệng nhỏ xinh hơi hơi mở ra, hại Tần Khả Phong nhịn không được cúi đầu xuống cho bé một cái hôn sâu, đáp hết xuống hai cánh hoa nhỏ nhắn đang kêu ai ai, cuối cùng chỉ còn lại vài tiếng rên rỉ nhỏ vụn từ yết hầu bé  truyền ra.
Tần Dĩ Lôi dời đi khối băng  trước đầu vú Dương Nãi, đem tay luồn vào trong vạt áo kimono, đụng đến hoa cúc nhỏ đang co rút mãnh liệt, đem khối đá nhét vào trong tiểu huyệt đang khắt khao siết chặt, kiên nhẫn chờ cho nó trơn một chút rồi với một lóng tay vào, rồi một ngón tay, hai ngón, ba ngón, cuối cùng là đem cả dục vọng phấn chấn bừng bừng của mình đâm vào thật sâu.
Tần Khả Phong buông tha cho cái lưỡi mang mùi hoa đinh hương của bé, môt lần nữa hôn lên bầu vú bên phải no đủ còn lưu lại chút mùi mù tạc cay hắc, y không kiềm chế được hút thêm vài ngụm sữa nữa. Tần Dĩ Lôi cũng không chịu yếu thế, cúi người cắn lên đầu vú trái. Đầu vú hai bên, mỗi bên cuối cùng cũng được các chủ nhân đồng thời âu yếm một cách cẩn thận.
Hai núm vú nhỏ mẫn cảm trước ngực Dương Nãi gặp được hai chiếc lưỡi thô ráp chơi đùa, một chút rồi lại một chút, mỗi lần đều đâm chọc vào lỗ nhỏ  trên đầu vú cứng rắn, rồi ma xát, liếm qua, mút vào, chất lỏng không ngừng bị nuốt vào trong miệng. Hai anh em Tần gia trong miệng mỗi người là một núm, sử dụng môi lưỡi đem núm vú của bé cừu con ép cho càng ngày càng thêm cương lên, răng nanh mạnh mẽ cắn xuống đầy thô bạo, hương vị sữa ngọt ngào cuồng cuộng phun ra không ngừng.
Tiểu huyệt phía dưới bị vật cứng rắn thô to của Tần Dĩ Lôi xỏ xuyên liên tục, hoa hành run rẩy phía trước lại bị Tần Khả Phong nhẹ nhàng xoa nắn, hai đầu vú mẫn cảm bị chà đạp không ngừng nghỉ, Dương Nãi một lần rồi lại một lần đem bản thân mình vào trong vòng xoáy khoái cảm cao trào mãnh liệt. Trong căn buồng của một phòng lớn, truyền ra từng đợt âm thanh rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng gầm nhẹ khiến người khác nghe thấy phải mặt đỏ tai hồng.
“Tần tiên sinh, tôi gọi để hỏi thăm tình hình. Sủng vật mà phòng thí nghiệm của chúng tôi tạo ra, các ngài có hài lòng không?” Một tuần sau, Bá tước D tao nhã cầm điện thoại gọi đến hỏi hai anh em Tần gia,đôi môi đỏ chậm rãi hé ra.
Ngón tay thon dài thưởng thức núm vú trái tròn tròn nộn lộ ra ngoài áo kimono, mắt nhìn  Tần Dĩ Lôi mái đầu đen nằm trên bộ ngực bên phải đang phập phồng của bé, phát ra âm thanh mút nút tấm tắc. Bé cừu nhỏ đáng yêu đang đem đầu gối lên đùi của y, đôi môi đỏ mọng khêu gợi non mềm phát ra tiếng rên rỉ êm tai, Tần Khả Phong đối với người bên kia đầu dây điện thoại nói :” Ân. Vô cùng vừa lòng. Đây thật sự là một vật nhỏ chọc người ta yêu thương a. . . . .  .”

TOÀN VĂN HOÀN

26 thoughts on “NHŨ DƯƠNG_HOÀN

  1. Omo so hot, ta ghiền bộ Petshop lâu lắm rùi, h ta mới bik bợn bá tước D kinh doanh thêm mặt hàng này nữa a. *cười gian manh*

    • =)))))))))) từ hồi đọc truyện gốc là tớ đã thấy nghi nghi rùi ~ Bá tước mà hok kinh doanh mấy loại hàng này cũng thiệt uổng nhoa ~
      Thx nàng❤

  2. a a a a a
    thiệt là chịu đâu cho hết mà ^^
    ta thiệt là k tin đc a D có kinh doanh thêm cái này nữa nha ;;)
    mà khi coi truyện đó thiệt là mùn thấy a D w a cảnh sát qá nha =))

    • Đúng òi đó nàng ~ *ôm* tớ cũng me anh Leon với anh D dữ dội lắm ~ hint tá lả tứ lung tung lun ~ khúc cúi quăng hint như mún tát vào mặt fangirl ấy ~ hix hix thế mà ko ở bên nhau ~ nhưng khúc cúi còn có thế hệ sau nữa ~ heheheheh ~❤

  3. máu máu máu ah~ *bưng mũi* thiệt là chịu ko mổi àh nha =))=)) cơ mà ta thix =)) tạ tạ nàng đã edit nha

  4. ah trời ơi vừa đọc vừa hứng màu thiệt hp wa’ đi
    ước giề trg bản gốc có cái nay` *cười nham hiểm*😄

    • Tớ cũng thích cặp đó lắm lun mà mãi tơ ko tìm thấy truyện🙂 Để tớ đi tìm truyện Tiếng Anh tìm thử, biết đâu lại có😀

  5. Pingback: NHŨ DƯƠNG_HOÀN | BT LÂU :”3 | kiyokin

  6. cho mình hỏi oneshot này có dựa trên chap nào của truyên k? hay chỉ là ý tưởng của tác giả, hay quá :”>
    phải chi có ai viết đồng nhân cp Leon và bá tước D nhỉ >//////<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s